Subscribe:

Ads 468x60px

Thứ Hai, 2 tháng 4, 2012

ĐÓN NHẬN CUỘC SỐNG VỚI NHỮNG ĐIỀU TRÁI Ý



            Đã làm người thì ai cũng phải chấp nhận một cuộc sống bình thường với những giới hạn riêng của nó. Người ta cũng phải học cách chấp nhận, hay tích cực hơn là đón nhận những điều không vừa ý mình, và sống với những người không hoàn toàn hợp với mình. Đời sống cộng đoàn là một môi trường điển hình cho điều này. Dù là cộng đoàn nhỏ như một gia đình, hay lớn hơn một chút là lớp học, lớn hơn chút nữa là cơ quan xí nghiệp, hay là một cộng đoàn tu trì, ở đâu người ta cũng dễ dàng nhận thấy những điều trái ý mình và phải đón nhận. Đây không phải là một bài viết về những bất cập của đời sống cộng đoàn, nhưng là những suy tư nhỏ bé về cảm nhận khi phải đối mặt với bao điều không vừa ý trong cuộc sống – một đề tài muôn thuở mà chưa có thuở nào nói hết được tất cả.
Hẳn là ai trong chúng ta cũng có kinh nghiệm bị từ chối bởi bề trên mình. Có thể đó là những điều sai trái, nhưng cũng có khi điều ta muốn chẳng có gì là sai cả, còn tốt đẹp và đầy sáng tạo nữa đấy chứ, nhưng bề trên không đồng ý! Có hai hướng phản ứng trước điều này. Một là tức tối, tranh luận đến cùng để tìm ra một người đúng và có quyền quyết định (kinh nghiệm cho thấy người này thường là bề trên!) bằng bất cứ giá nào. Hai là vui vẻ im lặng chấp nhận cho bề trên quyết định, dù điều này hoàn toàn không làm mình thỏa mãn và hài lòng, nhưng cũng không gây ảnh hưởng tiêu cực với ai cả. Tùy tâm tính mà mỗi người có một cách chọn lựa riêng; còn tôi, tôi sẽ không kết luận vội mà xin phép được kể ra một vài câu chuyện có thật để minh họa cho những điều trái ý trong cuộc sống.
Tại một giáo xứ nọ có một chú kia là tân tòng nhưng lòng nhiệt thành thì chắc là cũng hơn nhiều người đạo dòng đạo gốc. Chú hoạt động trong giáo xứ rất nhiệt tình, không vụ lợi, ai cần gì đều gọi chú và không bao giờ bị từ chối, nhưng công việc thì không được suôn sẻ lắm. Có những chuyện cấp bách cần phải chi tiền để lo cho người nghèo, học sinh nghèo nhưng Chủ tịch Hội đồng giáo xứ thì không nghĩ như vậy. Thế là công việc cứ bị trì trệ, còn chú này thì rầu rĩ vì không làm được gì cho người nghèo. Rồi lại đến việc xây nhà thờ, những công việc mua sắm này nọ trong giáo xứ cũng vậy, đúng là rất cần thiết, nhưng chú trình thì không ai để ý, nếu có thì cũng ỡm ờ cho qua chuyện; đến khi chú thấy không thể đợi thêm được nữa, và chú có thể ứng trước tiền để làm thì… Khi hoàn thành không thấy ai gửi lại tiền cho chú, còn vật dụng thì vẫn dùng hằng ngày hoặc…đem vào tủ khóa! Rồi còn nói này nói nọ ôi thôi đủ điều! Khi chú tâm sự với tôi, tôi nghe thấy một nỗi buồn miên man trong giọng nói rất rắn rỏi mọi ngày, và trong đôi mắt ẩn hiện một nỗi buồn rất lớn… Tôi chỉ còn biết nắm lấy tay chú và im lặng, mong rằng Chúa sẽ là niềm an ủi lớn nhất của chú.
Có một linh mục lớn tuổi kia được lệnh bề trên xây dựng một ngôi nhà cho hội dòng, khi đang xây thì hết tiền. Rồi còn những vật dụng tất yếu: bàn ghế, giường ngủ… sau khi xây nhà xong nữa, tất cả đều thiếu. Vì linh mục này có thể xoay xở được tạm thời một số tiền đủ để hoàn thành công trình và luôn cả các vật dụng (xin nói thêm là lúc này nhà cũ đã rất xuống cấp, không thể ở được nữa), nên ngài đã hoàn thành luôn công trình mà chưa xin phép bề trên (bề trên ở khá xa). Thế là công trình đã xong, các thầy đã vào ở mà…vẫn chưa thấy bề trên hoàn trả lại số tiền. Ngài nói: “Đây là việc cấp bách cha phải làm thôi, chứ không làm thì hỏi con nhà đâu các thầy ở, rồi giường đâu các thầy ngủ, rồi bàn ghế đâu mà làm việc? Cha làm như vậy vì lợi ích chung chứ có phải do ý riêng cha đâu, vậy mà…”. Tôi chỉ còn biết ngồi im lặng, không nói được lời nào cả. Nhưng đôi khi im lặng… hóa ra lại tốt hơn!
Lại một vị linh mục khác (chuyện này đã xảy ra một thời gian trước). Linh mục này rất thích sáng tác, đến nỗi ngài bảo “Đối với cha, hạnh phúc nhất là được ngồi bên cây đàn và sáng tác!”. Vậy mà đùng một cái, Đức Giám Mục phân công ngài về một họ đạo. Thế là đành nhắm mắt xin vâng, bởi vì lệnh đã như thế thì biết cãi đường nào nữa?! Rồi khi đã ở họ đạo được mấy năm, trải qua bao nhiêu nhọc nhằn, cũng đã gắn bó với họ đạo đó thì đùng một cái, Đức Giám Mục gửi đi du học! Và ngài kịch liệt phản đối, rất nhiều lần. Viện đủ lý do: nào là sức khỏe yếu, nào là trình độ không cao, nào là…ôi thôi đủ thứ, nhưng Đức Giám Mục vẫn nhất quyết không nhượng bộ, và hiền hòa nói rằng: “Thôi, cha đi đi, rồi tôi cầu nguyện cho!”. Kết quả là linh mục này cũng phải lên đường, dù trong lòng hoàn toàn không muốn.
Chỉ bấy nhiêu cũng đã đủ để biết sự phong phú của những điều trái ý mình trong cuộc sống. Từ những điều lớn lao đến những điều nhỏ nhặt, ta cứ phải đối mặt với những điều này mà không có cách gì tránh né được. Và đôi khi ta tìm hết sức để chống lại, dù biết chắc rằng những cố gắng của mình sẽ chẳng đi đến đâu; biết mà vẫn làm. Bởi có một cái gì đó làm ta cảm thấy nếu mình không chống lại, thì mình chẳng còn gì để nói. Nếu mình không biết đấu tranh cho chính mình thì còn làm được gì nữa, và nếu mình không đấu tranh thì hóa ra người thua thiệt sẽ là mình à? Và quan trọng hơn hết là mình không muốn! Có một câu nói mà người ta vẫn hay nói với nhau: “Ý bề trên là ý Chúa”, có thể chỉ là thuận miệng nói cho vui, nhưng nghĩ đi nghĩ lại câu này vẫn không sai lệch chỗ nào cả. Thật ra có ngồi đó mà tìm hiểu hết ngày này qua ngày khác, ta cũng không bao giờ hiểu được ý bề trên, nhất là khi trong một tâm trạng uất ức như vậy. Thế thì tại sao phải tìm hiểu? Mà nếu như ta có hiểu ra thì có thay đổi được gì không? Không, hoàn toàn không. Như vậy, không có một lý do nào để ta tìm ra nguyên nhân của những điều trái ý cả, điều quan trọng là tập cho mình một cách đón nhận những sự trái ý xảy đến trong cuộc sống của mình. Nếu không thể thay đổi được người khác, thì chẳng có gì tốt hơn là thay đổi chính mình, vấn đề chỉ là mình có muốn thay đổi hay không thôi. Cùng một biến cố, nhưng có nhiều cách để đón nhận: “Hai người cùng nhìn ra song cửa. Kẻ thấy bùn đen, kẻ thấy sao” (F. LangBridge). Đón nhận một cách cay cú, bất mãn thì con vịt vẫn là con vịt, mà con người vẫn là con người, chẳng thể thay đổi gì, lại còn hại hơn cho ta: đánh mất sự bình an trong tâm hồn. Ngược lại, ta có thể tự tìm một lý do nào đó để an ủi mình, hay tích cực hơn là nhìn nhận sự việc theo một hướng nào đó có thể làm mình vui lòng. Điều này không khó với ai cả, nhất là với những người đã khấn hứa ba lời khấn. Mãi mãi điều quan trọng vẫn là cách thế ta đón nhận những điều trái ý trong cuộc sống. Nếu chọn cho mình một cách thế tích cực, tôi tin rằng chẳng ai còn buồn chán nữa, và cũng không bao giờ đánh mất niềm vui nội tâm, bình an trong tâm hồn. Và hẳn là cộng đoàn cũng sẽ là một trường yêu thương đích thực.
Lạy Chúa, đôi khi nhìn vào cuộc sống của mình, của người, con thấy chán nản vì những chông chênh, những bấp bênh của phận người. Ôi, Chúa ơi, phận người là như vậy, có tất cả mà cũng chẳng hề có được gì. Đôi khi cuộc sống thật đáng buồn, cuộc sống chẳng hề đáng yêu một chút nào đâu, chẳng sáng sủa một chút nào đâu, đầy ra đó bao nhiêu chuyện mà không ai mong muốn, những chuyện trái ý, những chuyện không làm người ta vui vẻ chút nào.
Nhưng, khi nhìn vào cuộc đời của Chúa, con thấy cuộc sống không tăm tối, không đáng buồn, bởi vì chính Chúa đã sống trọn vẹn một cuộc sống như vậy.
Chúa đã mơ ước mà cũng không được thực hiện.
Chúa đã nói và cũng đã không được lắng nghe.
Chúa cũng đã quyết định và đã bị chống đối.
Chúa đã yêu và cũng đã bị phản bội.
Chúa đã nài xin và cũng đã bị bỏ rơi.
Chúa đã nói và cũng đã bị hiểu lầm.
Chúa đã sống rất thật cuộc sống của chúng con, rất thật. Chúa đã mặc lấy trọn vẹn thân phận bấp bênh của chúng con. Chúa đã không ngần ngại sống một cuộc đời mà lẽ ra Chúa không hề phải sống. Lạy Chúa, để sống trọn vẹn và tích cực cuộc sống của mình, chúng con chỉ có một gương mẫu duy nhất và một động lực duy nhất, đó là Chúa, tình yêu tuyệt đối của chúng con. Xin giúp chúng con luôn trung thành trong tình yêu, để đón nhận cuộc sống với bao điều trái ý, cuộc sống mà Chúa đã sống trọn vẹn. Amen.

Dấu Lặng

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
BACK TO TOP