Subscribe:

Ads 468x60px

Thứ Ba, 3 tháng 4, 2012

ĐỜI SỐNG CỘNG ĐOÀN & SỰ HIỆP THÔNG



Đời sống cộng đoàn đối với nhà tu mà nói là một đề tài khá quen thuộc nhưng lại là một đề tài muôn thuở vì đời sống cộng đoàn là một hành trình ơn gọi không biên giới đi đến sự hiệp thông với Thiên Chúa và tha nhân. Những ý tưởng dưới đây, người viết hoàn toàn dựa vào huấn thị Congregavit nos in unum Christi amor - Đời sống huynh đệ trong cộng đoàn, để trình bày sự hiệp thông là hệ quả tất yếu của đời sống cộng đoàn.
Trước hết, huấn thị nhấn mạnh rằng: cộng đoàn tu trì, trước khi là một kiến trúc của con người, đã là một hồng ân của Chúa Thánh Thần. Chính là do tình yêu của Thiên Chúa, được đổ tràn tâm hồn chúng ta nhờ Thần Khí, cộng đoàn tu trì khởi đầu và được xây dựng thành một gia đình thật sự, trong đó mọi người quy tụ lại với nhau nhân danh Chúa (x. số 8). Mọi người  quy tụ lại với nhau để làm gì nếu không phải là để trở thành một gia đình, một cộng đoàn huynh đệ hiệp thông.
Khi tạo dựng người nam và người nữ theo hình ảnh của Người, Thiên Chúa đã sáng tạo họ để họ sống hiệp thông. Thiên Chúa, Đấng sáng tạo, đã mặc khải chính Người là tình yêu, là Ba Ngôi, là sự hiệp thông, đã mời gọi họ tham dự vào mối tương quan thâm sâu của chính Người và vào mối hiệp thông liên vị trong tình huynh đệ đại đồng giữa người với người (x. số 9).
Trong nhiều hình thức khác nhau, đời sống huynh đệ cộng đoàn luôn luôn là cách diễn tả triệt để tinh thần huynh đệ phổ quát, là tinh thần hiệp nhất các kitô hữu. Cộng đoàn tu tri là một biểu hiện hữu hình của sự hiệp thông, vốn là nền móng của Giáo hội và đồng thời là sự tiên báo sự hợp nhất mà Giáo hội nhắm tới như cùng đích của mình. Nhờ vào sự từ bỏ và khấn giữ ba lời khuyên Phúc Âm, các tu sĩ có thể vượt qua những trở ngại để đạt tới đức ái nhiệt thành và cùng nhau là dấu chỉ của sự hiệp thông  thâm sâu với Thiên Chúa và tha nhân. (x. số 10)
Để các thành viên trong cộng đoàn trở thành huynh đệ và tiến đến sự hiệp thông, cộng đoàn phải trở thành “Schola amoris”- trường dạy yêu mến cho người trẻ cũng như cho người trưởng thành. Trong trường học này mọi người học biết yêu mến Thiên Chúa, yêu mến anh em sống chung với mình và  yêu mến đồng loại (x. số 25). Nơi trường học này,  từ hồng ân hiệp thông  phát xuất bổn phận xây dựng tình huynh đệ, bổn phận trở thành anh chị em với nhau trong một cộng đoàn, nơi mà tất cả mọi người được kêu gọi sống chung với nhau (x. số 11).
Đức Kitô là mẫu mực cho việc xây dựng sự hiệp nhất trong cộng đoàn, Ngài là nguồn mạch, mẫu mực và thước đo của giới luật yêu thương, một tình yêu quên mình. Cho nên, các thành viên trong cộng đoàn luôn được mời gọi đón nhận tha nhân  như Đức Kitô đã đón nhận họ  (x. Rm 15,7), và mang gánh nặng cho nhau, có như vậy họ mới chu toàn được luật Đức Kitô (x. Gl 6,21). 
Một lộ trình từ đời sống cộng đoàn với nhiều khác biệt đến sự hiệp thông hòa điệu là một lộ trình dài và đầy khó khăn. Cho nên, để sống với nhau như là anh em, các thành viên cần phải có một cuộc hành trình giải phóng nội tâm bằng yêu thương và tha thứ. Sự hiệp nhất mà chúng ta phải xây dựng  là sự hiệp nhất được thiết lập bằng cái giá của sự hòa giải (x. số 26).
Tóm lại, đời sống cộng đoàn tu trì sẽ trở thành vô nghĩa nếu các thành viên cứ mải miết đi tìm cái riêng của mình mà không đi tìm cái chung của cộng đoàn, đặc biệt sẽ trở nên tồi tệ hơn nếu các thành viên không ra sức tìm kiếm sự hiệp thông huynh đệ qua kinh nguyện, bác ái, phục vụ, đối thoại và hòa giải. Một cộng đoàn tu trì mà đánh mất sự hiệp thông huynh đệ, sẽ trở nên khô héo và suy tàn như cành cây lìa khỏi thân. Ngược lại, một cộng đoàn tu trì đúng nghĩa phải là một “schola amoris”, trong đó các thành viên ra sức xây dựng sự hiệp thông huynh đệ để cùng nhau làm chứng cho nước trời.  Một cộng đoàn xây dựng được sự hiệp thông, các thành viên sẽ cảm nhận được câu Thánh Vịnh sau một cách sâu sắc nhất:
“Ngọt ngào tốt đẹp lắm thay,
anh em được sống vui vầy bên nhau,…
Nơi đây ân huệ Chúa ban,
chính là sự sống chứa chan muôn đời” (Tv, 132).

Richard Công

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
BACK TO TOP