Subscribe:

Ads 468x60px

Thứ Tư, 4 tháng 4, 2012

NHỮNG NGƯỜI ĐANG ÂM THẦM BẢO VỆ SỰ SỐNG


Bart Khánh

Vào dịp nghỉ tết vừa qua, tôi và người anh của mình có dịp ghé thăm một người bạn là nữ tu Dòng MTG Đà lạt, sơ hiện đang sống ở cộng đoàn Mái Ấm Tín Thác, 178 Trần Bình Trọng, Thanh Xuân, Lộc Thanh, Bảo Lộc, Lâm Đồng, gần giáo xứ Thanh Xuân, cộng đoàn còn được gọi là nhà mồ côi. Cộng đoàn hiện có 3 sơ, 3 chị bảo mẫu và khoảng  hơn 20 em bé, em lớn nhất khoảng gần (2) tuổi, em nhỏ nhất chưa được một tháng tuổi. Mỗi em đều được các Sơ đặt cho những cái tên rất hay và ý nghĩa như Gia Ân, Hồng Ân, Giang Ân, Minh Ân, Phúc Ân, Ngọc Ân, Hoàng Ân,… Nhìn quang cảnh bận rộn, vất vả tất bật của các sơ, các chị và cảnh la khóc, chơi đùa cùng với những ánh mắt ngây thơ và những nụ cười hồn nhiên của các em  trong mái ấm lúc đó mới thấy được sự sống của con người đáng phải trân trọng và quý giá biết bao. Những khó khăn và vất vả để nuôi các bé có lẽ là không ít, điều này chắc ai cũng biết như cả gia đình chỉ có một con hoặc một cháu nhỏ thì cũng cảm thấy vất vả lắm, những lúc nó khỏe mạnh không sao, những lúc nó đau yếu bệnh hoạn là cả gia đình phải mất ăn mất ngủ để chăm sóc và lo lắng cho nó. Vậy mà chỉ có 3 sơ và 3 chị bảo mẫu mà phải chăm lo cho hơn 20 trẻ thì ai cũng biết là phải vất vả đến mức nào. Không những thế các sơ còn phải lo chạy vòng ngoài để lo miếng ăn cho những người trong cộng đoàn, những lúc các em bé đau yếu bệnh tật thì các sơ cũng phải vất vả lo cho các em trong bệnh viện. Những ngày tết, một số em được cha mẹ bảo trợ có nhà ở gần cộng đoàn trong xứ đạo mang về nuôi vài ngày, để cho các sơ nghỉ tết, còn lại những em mới sinh, và một số em nữa thì một sơ và các chị bảo mẫu phải ở lại chăm sóc. Thậm chí một sơ về gia đình ông bà cố ăn tết cũng phải mang theo một bé về gia đình, chắc hẳn ai thấy Sơ này cũng lấy làm lạ. Nhìn cách chăm sóc dịu dàng đầy tình thương của các Sơ và các chị Bảo Mẫu trong lòng tôi dâng lên một niềm cảm phục.
Thế nhưng đâu ai biết rằng sự sống non nớt của hơn 20 em bé này chỉ là từ một sự tình cờ. Nghe một sơ kể thì, lúc đầu ý định của nhà Dòng là sẽ mua một miếng đất để chôn cất các thai nhi bị phá bỏ tại các bệnh viện. Nhưng trong quá trình đi lấy các thai nhi thì các Sơ và những anh chị em trong nhóm tình nguyện  gặp được một số chị em đi phá thai, nhóm đã đến lân la hỏi chuyện và khuyên những chị em đừng phá thai nhưng hãy cố gắng giữ bào thai lại, và thế là họ đồng ý giữ thai nhi lại. Tuy nhiên trong số những người đi phá thai được khuyên lơn có những người không đồng ý thì vẫn tiếp tục quyết định phá thai. Một số chị em đồng ý giữ lại mạng sống cho những thai nhi, thì đặt ra muôn vàn những khó khăn. Vì đa số những người đi phá thai hầu như là những trẻ em vị thành niên, và những người chưa có gia đình, đa phần các thai nhi đó là kết quả của những mối tình vụng trộm, nông nổi, hoặc bị những tay sở khanh lừa gạt. Cho nên việc giữ lại thai nhi là cả một vấn đề vì các bà mẹ này không biết sống ở đâu? Chỉ muốn giải quyết hậu quả càng sớm càng tốt để che mắt cha mẹ, những người thân, bạn bè và khu xóm, để sớm có thể sống cuộc sống bình thường với gia đình. Vấn đề khó khăn là cái thai ngày một lớn lên, những chị em này không thể sống trong gia đình hoặc môi trường họ đang sống và để không làm mất danh dự và danh tiếng bản thân cũng như gia đình, thì cần phải có một nơi chốn để trú thân lánh nạn trong những ngày tháng chờ lâm bồn. Vì vậy việc cấp bách bây giờ là các Sơ phải tìm cách kiếm được một nơi an toàn để các chị em này có chốn nương thân và thế là nhà “Cơ Nhỡ” ra đời. Nhưng vấn đề chưa dừng lại ở đó, vì đa số những chị em này, thì không có ý định nuôi con, vì hoàn cảnh của họ chưa thể có con và chưa thể nuôi con được vì những lý do như trên. Bây giờ họ sinh con ra thì sẽ để chúng ở đâu đây, thế là một lần nữa các Sơ phải đánh liều và Mái Ấm Tín Thác đã ra đời.
Trong mục vụ khi nhu cầu cần thiết thì nhà Dòng của các sơ đã cố gắng để đáp ứng thêm, để sao công việc đó mang lại lợi ích tốt nhất cho những đối tượng nhà Dòng muốn đáp ứng. Vì vậy, nhà Dòng đầu tư thêm cho cộng đoàn Mái Ấm xây dựng thêm cơ sở vật chất nhà cửa phòng ốc để có chỗ tươm tất một chút nuôi những thai phụ và nuôi những em bé sẽ được sinh ra. Có những thời điểm cao trào cộng đoàn các sơ chứa khoảng 5 hoặc 6 thai phụ cùng lúc để chờ ngày tháng sinh ra đưa con mà không ít những đứa con làm cho các bà mẹ trong số đó cảm thấy phải đau khổ, tủi nhục với gia đình và những người xung quanh.
Thật ra không phải khi nào làm những việc bác ái hay việc tốt luôn được thuận lợi và có thể làm được một cách dễ dàng. Nếu như không nghe mấy sơ kể chuyện thì không lường hết những khó khăn các sơ gặp phải. Đâu phải vào trong bệnh viện mà được dễ dàng tiếp xúc với những chị em đi phá thai. Không ít lần các sơ hay những người trong hội tình nguyện này bị nhân viên trong bệnh viện la rầy và đuổi ra khỏi bệnh viện vì làm những việc như là khuyên các chị em đi phá thai giữ lại mạng sống cho các thai nhi, hay xin những bịch rác chứa thai nhi về chôn cất. Vấn đề phức tạp nữa là đâu phải gặp những phụ nữ đi phá thai là muốn tiếp xúc với họ là nói chuyện được ngay đâu, đôi khi còn bị họ la rầy, hoặc chửi mắng là những người khùng, ăn không ngồi rỗi đi làm những việc tào lao. Khi đã cố gắng tiếp cận được với họ rồi cũng không phải dễ dàng nói một lần là được, mà phải năn nỉ ỉ ôi mãi mới được, có không ít trường hợp, năn nỉ và họ đồng ý, nhưng trong những giây phút 90 họ lại quyết định phá thai, và coi như công sức bao lâu đổ bể như dã tràng se cát biển đông. Có những trường hợp năn nỉ các chị em xin giữ lại mạng sống thai nhi các chị em này đồng ý nhưng không phải như vậy là xong rồi. Trong những tháng ngày tiếp theo các chị em này sẽ sống làm sao khi mà họ muốn giải quyết cái thai một sớm một chiều cho xong để không ai trong gia đình hay khu xóm biết. Với những cô gái là công nhân sống xa gia đình, xa người thân hay những cô gái đang sống trong các nhà trọ thì có dễ hơn một chút là chuyển vào cộng đoàn Mái Ấm Tín Thác sống với các sơ những tháng mang thai cho đến ngày sinh xong mà không ai biết là đã mang thai và sinh con như là một cuộc chuyển nhà trọ hay là với lý do chuyển chỗ làm việc, để sau vài tháng là có thể trở về cuộc sống bình thường như trước. Nhưng với những cô gái đang sống trong gia đình thì cả là một vấn đề nan giải, làm sao đây để tự dưng biến mất khỏi gia đình trong một thời gian vài tháng để sinh con, các cô gái này sẽ ăn nói làm sao với cha mẹ khi đi khỏi nhà, mà những trường hợp này đa số là những em gái vị thành niên nên đi xa gia đình một thời gian vài tháng là chuyện không dễ chút nào. Không ít những trường hợp các sơ phải đến gia đình năn nỉ cha mẹ là cho các em đi học nghề xa gia đình một thời gian vài tháng, các sơ phải đứng ra cam kết và bảo lãnh là các em này được nuôi ăn ở và quan tâm lo lắng chu đáo, thì cha mẹ mới cho các em này đi học nghề thực chất là đi trốn tránh gia đình để dưỡng thai chờ ngày sinh.
Cụ thể tôi xin kể lại một chuyện khi được nghe một sơ thuật lại, chuyện của hai em gái sinh đôi là người dân tộc hai em này còn trẻ chưa được 17 tuổi, hai em làm công nhân một công ty gần gia đình. Hai em gái này làm việc ở ngoài phố quê nhà, nên cũng tụ tập với chúng bạn người kinh ăn chơi, chớ trêu thay cả hai chị em sinh đôi đều dính thai, cô chị thì có thai trước  cô em khoảng 2 tháng. Để giữ lại mạng sống cho hai đứa trẻ sinh ngoài giá thú này cả một vấn đề. Vì theo hai em này kể nếu để cha mẹ và anh trai của các em mà biết là có thai thì cha mẹ và anh trai sẽ giết chết, nên hai chị em muốn phá bỏ hai đứa bé trong bụng mình. Được các sơ và những người tình nguyện khuyên ngăn và cho biết tác hại khi phá bỏ đứa con trong bụng ở những tháng thứ 3 hoặc thứ 4 là rất nguy hiểm đến sức khỏe. Hai chị em sinh đôi này đồng ý giữ lại em bé. Vấn đề các sơ đặt ra là làm sao mà các em sống trong gia đình mà cha mẹ không biết có thai khi mà em bé trong bụng đã được vài tháng, hai em nói là vào buổi sáng tranh thủ đi làm thật sớm khi trời còn tờ mờ, và khi đã tan ca vào buổi chiều thì đợi trời tối mù mới về nhà, hai em nói mẹ có nghi ngờ và hỏi sao bụng bự, thì hai chị em nói dối là đi uống bia với bạn (hi hihi). Bây giờ để cứu sống hai thai nhi, các sơ buộc phải nói dối với cha mẹ là xin cho hai em đi học nghề vài tháng, là một điều khó chấp nhận với gia đình dân tộc này, vì hai em đã đi làm công nhân và có tiền thì đi học nghề làm gì nữa. Một điều cũng khó khăn là cha mẹ đã lớn tuổi và đang rất yếu, cha đang bệnh nặng, các sơ cố gắng lắm mới thuyết phục được gia đình cho hai em xa gia đình một thời gian, các sơ phải nói dối là cho các em đi học nghề. Như vậy, tưởng mọi chuyện đã tốt đẹp, nhưng không ngờ là trong thời gian hai em sống ở cộng đoàn của các sơ chờ ngày sinh em bé thì gia đình liên tục gọi điện thoại kêu réo hai em về vì cha bệnh nặng sắp chết, lo lắng của các sơ lại tăng thêm bội phần, vì không biết sao nữa, nếu hai em mang bụng bầu này mà về nhà lúc này thì không những tội của các em mà còn thêm tội của các sơ nữa, nhưng nếu chẳng may cha của hai em có chết, thì cũng phải cho hai chị em về chịu tang nữa. Các sơ đã tìm đủ mọi cách để giải quyết và cách cuối cùng là hứa với gia đình là sẽ cho hai chi em về thăm gia đình và gặp cha. Nhưng các sơ cũng thật tinh ý là thử về trước thám thính xem có phải sự việc đã nghiêm trọng tới mức vậy chăng. Khi về tới gia đình thì cũng có chuyện là cha bệnh nặng. Lúc này các sơ lo lắng nếu chẳng may ông cụ hấp hối sắp chết thì cũng phải cho hai chi em nó về thăm cha lần cuối, nhưng các sơ cũng rất sợ là sự thật sẽ bị lộ, và làm đau khổ gia đình cha mẹ và hai chị em nữa. Cách duy nhất các sơ còn làm được lúc này là an ủi gia đình và tìm cách kéo dài thời gian cho hai chị em về thăm cha mẹ, đồng thời phải tăng thêm lời cầu nguyện với Chúa cho ông cụ nếu Chúa có gọi về thì hãy đợi cho các em sinh xong đã. Và kết thúc câu chuyện đúng như những gì đã mong ước là sau khi hai chị em sinh con xong một thời gian rất ngắn là ông bố qua đời, lúc này mọi sự tốt đẹp dù là gia đình và khu xóm cũng có một chút nghi ngờ là hai chị em chửa hoang, nhưng cũng không đến nỗi bị nghi ngờ quá nghiêm trọng. Vì họ được giải thích là hai chi em được tài trợ cho đi học nghề vài tháng.
Khi nói chuyện tôi có nói chơi với mấy sơ là khi mình nuôi các em bé này lớn chút bán chắc nhiều tiền lắm hả!? Mấy sơ không ngần ngại trả lời ngay, làm gì có chuyện đó mình muốn nuôi con của người ta đâu phải dễ dàng phải làm cam kết với sự chứng kiến của chính quyền nữa và lương tâm cũng không cho phép bán hoặc cho con của họ. Nhà Dòng sẽ tuyệt đối không cho hoặc bán bất kỳ một em nào. Có một số người mẹ họ chỉ không phá thai hoặc giữ lại mạng sống thai nhi khi các sơ đáp ứng được điều kiện là sau này không được bán hoặc cho con của họ. Mấy sơ cũng rất đồng ý với điều kiện như vậy, vì đó cũng là mục đích của nhà mồ côi là nuôi các em đến tuổi trưởng thành cho đến lúc các em có thể tự lập được. Đồng thời nhà Dòng cũng có một điều kiện mở là nếu sau này người mẹ của em nào có điều kiện muốn quay trở lại rước con về nuôi thì với những thủ tục cần thiết thì nhà Dòng cũng cho mẹ con được đoàn tụ với nhau.
Các sơ cũng đã lên kế hoạch sau khi các em này đến tuổi vào những trường mẫu giáo thì đã có những trường mầm non của nhà Dòng ở các cộng đoàn, và sau đó sẽ có những chỗ cho các em nội trú để đi học phổ thông và sau đó là học nghề hoặc học lên cao nữa. Vì những em bé này khi sinh ra đều được các sơ cho lãnh nhận Bí tích thanh tẩy và có những cha mẹ nhận bảo trợ, những người này là những người tình nguyện ở những xứ đạo quanh đó hoặc những gia đình vợ chồng không có con muốn nhận một em để bảo trợ. Những người nhận bảo trợ các em mồ côi này sẽ chia sẻ phần nào với các sơ cũng như trách nhiệm chăm sóc. Như những ngày tết, lễ hay vào những dịp lễ đặc biệt những người bảo trợ sẽ đón các em này về gia đình nuôi một vài buổi hoặc vài ngày, sau đó lại trả về nhà mồ côi. Còn những em không có người hoặc chưa có người bảo trợ thì có các sơ và những chị em bảo mẫu chăm sóc, và cũng phải kể thêm những thai phụ vào đây chờ ngày sinh cũng tiếp được phần nào chăm sóc các em bé, cũng có những trường hợp thai phụ vào đây ở một thời gian chăm sóc trẻ nhỏ thấy thương các em quá, nên lại xin về nhà quyết định nói sự thật với gia đình và quyết định nuôi con..
Sau khi chúng tôi thăm Mái Ấm xong, thì một sơ nói là đã ghé vào đây thăm các em sống chẳng lẽ không ra thăm các em chết. Thế là chúng tôi được một sơ dẫn ra thăm phần đất thánh nơi chôn cất các thai nhi đã bị người ta phá bỏ. Khu đất này được nhà Dòng mua lại từ đất rẫy trồng cà phê của một giáo dân. Nó nằm gần với khu đất thánh của giáo xứ và cũng gần với khu đất thánh nơi chôn cất các linh mục của Giáo Phận Đà-Lạt. Khu đất này khá rộng, ấn tượng đầu tiên khi chúng tôi đặt chân đến đó là một cây Thánh Giá thật lớn phía dưới là những bức tượng Thiên Thần màu Trắng thật dễ thương được đặt trên một chỏm đất cao và xuống thấp hơn nữa là những dãy mộ thẳng tắp đó là nơi an nghỉ của các em thai nhi vô tội. Theo như số liệu đöôïc ghi trên từng mộ thì chỉ trong vòng khoảng hơn hai năm mà đã có tới 1380 thai nhi vô tội bị giết, chưa kể là trong đó có những mộ mà thai nhi được chôn chung với nhau khoảng 3,4, hoặc 6,7 thai nhi là chuyện thường. Những ngôi mộ này được xây rất đẹp, ngăn nắp và phía trên ốp một miếng gạch màu đen, trông thật đơn sơ nhưng rất xinh xắn. Các sơ nói lúc đầu cũng vất vả lắm vì mình phải đứng ra làm, nhưng một thời gian sau đó đã đỡ vất vả hơn. Vì có thêm những người tình nguyện đứng ra xây những kim tĩnh thai nhi này và lo phần an táng cho những thai nhi đã bị phá được xin về. Khi thăm như vậy tôi cũng thấy các ngôi mộ này một số được cắm nhang và trưng hoa rất đẹp, một số ngôi mộ thai nhi thì có cả đồ chơi trẻ em nữa, còn có cả gạo nữa, sơ nói là trước tết đã ra dọn dẹp sạch sẽ rồi mà sau mấy ngày tết lại đầy những đồ như vậy đó. Tôi mới hỏi sơ các trẻ thai nhi này chắc làm thánh hết rồi mà còn có người cầu kinh và cúng kiếng hả? Sơ nói là không biết nữa nhưng sơ đã nhiều lần chứng kiến không biết bao nhiêu trường hợp, có những gia đình đang êm ấm hạnh phúc bình yên, thì lại xảy ra những tai nạn, lục đục bất hòa, làm ăn thua lỗ, thậm chí có gia đình bị phá phách, gia đình thì tan nát. Những người trong các gia đình này vào xin các sơ cho biết nghĩa địa nơi chôn cất những thai nhi này và sau đó cha mẹ hoặc ông bà của những thai nhi này vào đọc kinh và xin tha thứ. Nhiều gia đình kể rằng họ đang bình yên vô sự, tự nhiên gặp những điều rắc rối và những phiền toái như vậy. Ông bà cha mẹ tìm hiểu thì biết được con hoặc cháu của họ đã phá thai, họ tìm cho bằng được bệnh viện mà con hoặc cháu họ phá thai và hỏi tìm những thai nhi này được bỏ ở đâu, được những nhân viên trong bệnh viện chỉ đến nhà những người làm tình nguyện và gặp các sơ xin vào đất thánh để thăm mộ thai nhi, là con hoặc cháu họ đã phá bỏ, để đọc kinh cầu nguyện, xin thứ tha tội lỗi cho gia đình, sau đó gia đình mới không bị phá phách nữa.
Tiễn chúng tôi tại đất thánh thai nhi, là điều bất đắc dĩ, nhưng sơ nói phải xin lỗi khách thôi, khi muốn đến tham quan đất thánh, vì nếu trở về nhà mồ côi nữa thì sợ những em bé bị sài, sơ kể lúc trước có một số bé cứ như bị bệnh yếu và khóc suốt ngày đêm, bác sĩ không chuẩn đoán ra bệnh, sau đó có người mách phải đi chữa sài thì các bé đó mới mạnh khỏe lại. Đó có thể là những nguyên nhân do các sơ và những người tình nguyện mang thai nhi đi chôn cất mà sau đó còn vào thăm và bế những em bé nên chúng bị mắc sài.
Kết thúc cuộc gặp gỡ chúng tôi cầu chúc cho sơ và cộng đoàn của sơ luôn được bình an và niềm vui trong công việc của mình, chúc cho những kế hoạch sắp tới của cộng đoàn được hoàn thành tốt đẹp.
Trên đường về nhà, tôi miên man suy nghĩ sau này không biết rồi những đứa trẻ này sẽ làm sao, khi mà sống dưới mái nhà mồ côi, chắc rằng sau này ra đời các em sẽ bị mặc cảm và tủi thân với chúng bạn. Nhưng tôi cũng tin tưởng rằng Chúa sẽ phù trợ và ở cùng các em vì “Trời sinh Trời dưỡng” mà. Tôi cũng cầu mong cho cuộc đời các em trở thành những người có ích cho Giáo hội và xã hội. Tôi cũng mong sao con người hãy cùng nhau chung tay bảo về sự sống, là món quà vô giá mà Thiên Chúa ban tặng, để ngày một bớt đi những thai nhi vô tội bị chính cha mẹ ruột của mình giết chết.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
BACK TO TOP