Subscribe:

Ads 468x60px

Thứ Hai, 2 tháng 4, 2012

CHIA TAY



Trong cuộc đời mỗi người có rất nhiều cuộc chia tay. Nhiều đến nỗi gần như không đếm được.
Sau mỗi cuộc chia tay là thêm một người, một sự vật, một điều gì đó rời xa ta, và để lại trong lòng ta một khoảng trống. Có thể theo thời gian, một số khoảng trống sẽ được lấp đầy, nhưng một số khác thì không. Và tất nhiên, cuộc chia tay nào cũng có nước mắt. Nước mắt vì xót xa khi phải rời xa điều mà mình yêu thương, hay cũng có thể là nước mắt hạnh phúc vì được giải thoát khỏi điều mình mà mình chán ngán.
Thông thường, người ta chỉ chia tay khi đã không còn gì để níu kéo. Khi mâu thuẫn giữa hai bên không thể giải quyết nữa thì chia tay là giải pháp tốt nhất và “nhân đạo” nhất mà cả hai phía có thể làm cho nhau. Khi ấy, sự chia tay như một món quà vô giá mà ai trong hoàn cảnh ấy cũng mong có được. Một sự chia tay cần thiết để đóng lại những tăm tối u buồn và mở ra một khung trời mới, để bắt đầu những ngày tháng tươi sáng hơn.
Có khi cuộc chia tay lại xảy ra khi mối quan hệ hiện tại không thể tiếp tục, dù cả hai phía vẫn còn muốn tiếp tục. Khi ấy, dù muốn dù không, vẫn phải chia tay. Bởi vì mối quan hệ ấy không hợp tình cũng không hợp lý, không thể chấp nhận được. Có những khi người ta đến với nhau bất chấp mọi giới hạn, và tất nhiên khi cố gắng vượt qua những giới hạn ấy, thì bao giờ cũng rơi vào tình trạng “te tua tơi tả” và phải chấp nhận chấm dứt; càng kéo dài thì sự đau khổ sẽ càng chất chồng thêm. Càng cố gắng kéo dài thì khi chấm dứt, mọi thứ vỡ vụn ra sẽ càng khó chữa lành. Vậy mà trên thực tế, hiếm có ai nhận ra được chia tay là điều nên sớm xảy ra, để rồi cứ ngoan cố tiếp tục và tất nhiên, vết thương trong tâm hồn sẽ nghiêm trọng hơn và khó chữa lành hơn.
Lại có những cuộc chia tay ùa đến như một cơn mưa mùa hè, vì lý do hết sức buồn cười (nhưng mà cười không nổi!). Quyết định thật nhanh, vì một lý do đâu đâu, rồi lại chẳng bao giờ hàn gắn dù mọi thứ vẫn có thể tiếp tục. Bởi vì vết thương đã quá sâu, khó mà lành, và khi đã lành thì để lại vết sẹo quá lớn mà thời gian khó xóa mờ được. Có thể chỉ là một câu nói, một lời giận hờn, trách móc nhưng khó chấp nhận được, và thế là đổ vỡ một mối quan hệ, chia tay là chuyện tất nhiên phải xảy đến. Không phải là không tha thứ, nhưng chỉ đơn giản là không đủ sức để tiếp tục cũng như không đủ khả năng chữa lành vết thương ấy. Không phải là không thấu hiểu, nhưng sự thấu hiểu khi đó cũng không còn tác dụng gì. Khi mọi thứ đã được quyết định để chấm dứt, thì dù có níu kéo thế nào, vấn vương thế nào đi nữa, cũng sẽ phải kết thúc.
Và có những cuộc chia tay bắt đầu khi thời gian không còn, khi người ta đến lúc phải chào tạm biệt nhau. Có nước mắt ngậm ngùi tạm biệt người thân, có nước mắt trong veo của tuổi học trò ngày ra trường, có nước mắt xót xa khi quay lưng bước khi khỏi cuộc đời một con người…; tất cả đều là những cuộc chia tay để lại trong lòng người nhiều nuối tiếc. Nuối tiếc những kỉ niệm đẹp, những giây phút ngọt ngào hạnh phúc đã có… tất cả những điều gom góp thành kí ức.
Thường thì mọi thứ sẽ cách xa khi đã chia tay, nhưng đôi khi sự chia tay sẽ mang đến sự trở về. Tất nhiên, khi rời xa điều này thì hiển nhiên ta phải trở nên gần gũi với 1 điều khác. Quyết định rời xa điều gì để gắn bó với điều gì chính là điều mà ta phải chọn lựa để mang lại cuộc sống hạnh phúc cho mình.
Rời xa mọi hào quang giả tạo để gắn bó với nguồn ánh sáng thật.
Rời xa những thú vui xa hoa để gắn bó với sự bình an đích thực.
Rời xa những ồn ào náo loạn để gắn bó với thinh lặng nội tâm.
Rời xa những ganh ghét hơn thua để gắn bó với tình yêu tinh ròng.
Rời xa những góc tối bụi bặm để gắn bó với khoảng trời mới sạch trong.
Và…
Rời xa những đam mê đời thường để gắn bó với Thiên Chúa.

Dấu Lặng
Tháng 5.2010

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
BACK TO TOP